“Tôi viết những điều này, chẳng phải để làm cho anh em hổ ngươi đâu; nhưng để khuyên bảo anh em, cũng như con cái yêu dấu của tôi vậy” (câu 14).
Câu hỏi suy ngẫm: Sứ đồ Phao-lô viết những lời khuyên bảo, quở trách từ đầu thư đến giờ với tư cách gì? Ông đã khuyên dạy tín hữu tại Cô-rinh-tô như thế nào? Bạn cần làm gì với những người con thuộc linh của bạn?
Sứ đồ Phao-lô chọn cách kết lại bốn chương nói về sự chia rẽ trong Hội Thánh Cô-rinh-tô tâm tình đầy yêu thương. Ông bắt đầu bằng việc cho họ hiểu mục đích của những lời nhắc nhở, quở trách có phần chi tiết và nghiêm khắc của ông không phải để làm họ xấu hổ mà để “khuyên bảo” (câu 14, 16). Là người thai nghén và khai sinh Hội Thánh Cô-rinh-tô sau mười tám tháng bền bỉ (Công Vụ 18:1–11), hẳn ông là người buồn nhất khi nghe tin Hội Thánh có sự lộn xộn. Và ông cũng là người đau lòng nhất khi phải quở trách họ, những người mà ông gọi là “con cái yêu dấu của tôi” (câu 14).
Sứ đồ Phao-lô khuyên nhủ những người con thuộc linh ở Cô-rinh-tô, “Hãy bắt chước tôi” (câu 16). Trước đó, trong I Cô-rinh-tô 11:1 ông đã nói, “Hãy bắt chước tôi, cũng như chính mình tôi bắt chước Đấng Christ.” Đó là lý do ông Phao-lô cũng không ngại và xấu hổ mà khuyên các con cái thuộc linh của ông hãy noi gương ông. Giống như ông Môi-se, vị cha già của dân tộc Ít-ra-ên, từng ngồi lại để nhắc Ít-ra-ên và thế hệ trẻ tiếp nối về luật pháp của Chúa, ông Phao-lô cũng không dừng lại ở việc sống nêu gương, ông còn sai ông Ti-mô-thê, người ông gọi là “con yêu dấu của tôi” đến với “con cái yêu dấu của tôi” để nhắc họ nhớ “đường lối tôi trong Đấng Christ” (câu 17). Người cha tốt làm gương cho con cái nhưng cũng không xem nhẹ việc dạy dỗ bằng lời nói. Và không chỉ dạy một lần, ông Phao-lô còn tìm cách để nhắc lại vì e ngại họ có thể đã quên điều học được.
Ngoài ra, trong vai trò người cha thuộc linh, ở những câu cuối cùng, Sứ đồ Phao-lô nói đến một phương diện khác cũng rất cần thiết của việc làm cha mẹ là kỷ luật. Có vẻ như một số tín hữu Cô-rinh-tô đang nghĩ rằng ông Phao-lô chỉ giơ cao đánh khẽ, chỉ viết thư suông chứ ông rất bận rộn và không đủ quan tâm để trực tiếp đến với Hội Thánh mình đâu (câu 17–21). Như một người cha bền bỉ, kiên trì với con cái, ông Phao-lô nói rằng ông sẽ sớm đến thăm họ. Và khi đến, nếu cần, thì ông sẽ phải “cầm roi” mà đến với họ!
Mỗi chúng ta đều có những người mình đã đưa dắt đến với Chúa, chúng ta cũng cần quan tâm đến những người “con thuộc linh” ấy sau khi họ đã làm báp-tem, và đặc biệt là những lúc chúng ta thấy họ có nếp sống sai lệch. Để có thể giúp đỡ anh chị em mình, chúng ta phải học hỏi Lời Chúa, sống theo gương Chúa và kiên trì chăm sóc với tấm lòng yêu thương như cha con.
Người dẫn dắt bạn đến với Chúa sẽ nói gì khi biết rõ tình trạng thuộc linh của bạn?
Lạy Chúa, xin giúp con không kiêu ngạo và khinh lờn khi được người trưởng thành thuộc linh nhắc nhở. Xin giúp con cũng bền lòng quan tâm những người con dẫn dắt đến với Chúa.
∗ Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Đa-ni-ên 5.

Lịch Cầu Nguyện Tháng:
https://nguonhyvong.com/lichcn-042026

Văn Phẩm Nguồn Sống:
https://www.vpns.org/dang-hien

Nghe Kinh Thánh hôm nay:

Nghe Kinh Thánh trong ba năm:

Nghe Kinh Thánh online:
https://nghekinhthanhviet.org

Nghe Kinh Thánh trên Youtube:
https://www.youtube.com/kinhthanhviet